Âm nhạc là một loại ngôn ngữ

Âm nhạc là một loại ngôn ngữ, cả ngôn ngữ và âm nhạc đều có cùng mục đích.

Chúng đều là những hình thái cảm xúc và cũng được xem là một cách giao tiếp với người khác. Chúng có thể được đọc hay viết và khiến chúng ta khóc hay cười, suy nghĩ hay thắc mắc và có thể nói cho một hay nhiều người và cả hai chắc chắn sẽ làm cho bạn xao động.

Trong nhiều trường hợp, âm nhạc còn quan trọng hơn cả lời nói, bởi vì không cần phải hiểu mới bị ảnh hưởng.

Mặc dù nhiều nghệ sĩ đồng ý rằng âm nhạc là 1 ngôn ngữ nhưng nó hiếm khi được quan tâm đúng đắn. Nhiều người trong chúng ta xem nó như 1 thứ mà chúng ta chỉ có thể tiếp thu được.

Theo những quy tắc nghiêm ngặt, dưới sự hướng dẫn của 1 giáo viên kinh nghiệm, cách tiếp cận này kế thừa hàng trăm năm nay cũng có những thành công, nhưng đó là quãng thời gian dài. Quá dài!

Hãy nghĩ về tiếng mẹ đẻ mà ta học khi còn là 1 đứa trẻ. Quan trọng hơn là nghĩ về cách chúng ta học được nó. Bạn là 1 đứa trẻ, khi bắt đầu học hỏi.mặc dù bạn nói không chuẩn bạn được phép phạm lỗi. Bạn càng phạm nhiều lỗi cha mẹ bạn càng cười nhiều hơn.

Học hỏi không phải việc bạn đưa đến đấu đó,chỉ để học 1 vài lần 1tuần và phần lớn người mà bạn nói chuyện không phải là người mới học hỏi, họ là những người thành thạo rồi.

Tưởng tượng cha mẹ bạn phải nói chuyệnvới những bé khác cho đến khi bạn nói chuyện đủ giỏi để nói chuyện với họ. Bạn chắc chắn sẽ thành người lớn trước khi bạn thực hiện 1 cuộc nói chuyện riêng.
Để sử dụng 1 công cụ âm nhạc, như 1 đứa trè bạn được cho phép xáo trộn về mặt chuyên môn. Nếu ta tiếp cận âm nhạc theo 1 cách tự nhiên giống vậy như với tiếng mẹ đẻ, chúng ta nhanh chóng học được cách diễn đạt nó như khi ta học nói thôi.

Có thể nói điều này hầu như ở bất kì già đình nào, nơi bọn trẻ lớn lên cùng với những nghệ sĩ khác trong gia đình.

Đây là 1 vài chỉ dẫn quan trọng trong việc dạy và học nhạc:

Khi bắt đầu cứ đi theo những lỗi sai thay vì chỉnh sửa chúng,giống như đứa trẻ chơi guitar tưởng tượng không có những nốt sai nào cả. cho phép những nghệ sĩ mới chơi và trình diễn với những nghệ sĩ đã có thành tựu như một việc thường ngày. Khuyến khích những nghệ sĩ trẻ chơi nhạc nhiều hơn là tập luyện. Chơi càng nhiều thì họ cũng sẽ tập luyện với chính họ càng nhều.

Âm nhạc đến từ người nghệ sĩ chứ không phải nhạc cụ.

Và quan trong hơn hết là nhớ rằng, ngôn ngữ có hiệu quả nhất khi chúng ta có cái gì thú vị để nói. Nhiều giáo viên âm nhạc chưa bao giờ biết được học viên phải nói những gì.Chúng ta chỉ nó với họ điều họ có nhiệm vụ phải nói.

Một đứa trẻ nói nhiều năm, trước khi chúng học được những chữ cái.Qúa nhiều nguyên tắc lúc bắt đầu chỉ làm chậm bước họ thôi.

Trong mắt tôi đường đến âm nhạc cũng nên như vậy. Rốt cuộc âm nhạc cũng là một ngôn ngữ – VICTOR WOOTEN

Sinfonia (Ghi rõ nguồn nếu lấy bài viết từ website này)

Add Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

0 0 0 0